top of page

Bàng-Hoàng

Thưa quý đọc giả thân mến,

Khi in tập thơ này, tôi vẫn tiếc thương về tập Bàng-Hoàng mà tôi đã phải từ-gĩa trên đường vượt biển. Nay có dịp giải tỏa niềm thương tiếc đó, tôi dùng lại tựa đề Bàng-Hoàng…Vì tập thơ mỏng-manh này có một nội-dung mang cung-điệu cùng màu sắc với Bàng-Hoàng…

Vâng, trong một quốc-gia mà chiến-tranh đã kéo dài trên ba mươi năm với bao đau thương chất-ngất…hỏi mấy ai trong chúng ta đã không phải bàng-hàng…bàng-hoàng cho tha-nhân…bàng-hoàng cho chính mình…

Tập thơ gồm chín mươi sáu bài, mang một sắc thái từ ngập-ngừng, bở-ngở, đến băn-khoăn u-uẩn…rồi khoắc-khoải chơi-vơi…khi u-hoài tiếc-nuối…lúc đùa cợt với niềm đau…rồi trở về với rộn-rã hào-hùng, tưởng đến ngày giải-phóng mà ngây-ngất sống trong một hy-vọng tràn đầy, vào một mùa hạnh-phúc trên quê-hương…

Với những tình huống ấy cứ chập-chờn, dào-dạt theo nguồn cảm-súc bồi-hồi, mà bạn đọc sẽ ít nhiều cảm thấy gần gủi với những hệ lụy trong Bàng-Hoàng…Và cũng trong đây, có vài ba bài đã gửi đến các quốc-gia liên-hệ trong một tình-trạng khẩn-thiết chung, và đã có sự phúc đáp một cách đầy thông-cảm. Nhân danh Thủ-Tướng Anh, Thủ-Tướng Pháp, và Bộ Trưởng Bộ Di-Chú Gia-Nã-Đại (mặc dù việc làm này chỉ như hạt cát rơi vào biển cả mông-mênh nhưng đó là bổn-phận chung).

Thưa quý bạn đọc, để giản-dị hóa cũng như theo thiện ý của tôi, thì người làm thơ cũng như nhà trồng tỉa… Sau khi đã reo hạt, ươm mần, ủ trái…khi có kết-quả thì phải có bổn-phận và cũng nên trình làng (góp đời). Nhất là làng Tị-nạn, để cùng thông-cảm những vui buồn của một cộng-đồng luư-vong trên vùng đất xa-xăm này; và hơn nửa, để cùng gậm-nhấm bao nỗi niềm nhức buốt đến tột cùng của một hồn nước điêu-linh đang oằn-oại trong một xã-hội thác-loạn, suy-tàn ở một khung trời quê-hương thân yêu của người Việt chúng ta.

Những lý-do trên, đã chung đúc thành một điểm lớn khích-lệ, khiến ngày hôm nay tôi xin hân-hạnh được giới-thiệu đến bạn đọc tập thơ nhỏ nhoi này, mang tựa đề Bàng-Hoàng.

Giáng-Vân

NGHẸN NGÀO (tàn thu 2008)

Thu đang về với rừng vàng diễm aỏ,

Khiến vạn nẻo đời đẹp tưạ bồng lai.

Nhưng sao đã sớm buồn thương caćh biệt,

Chấm phá nào tàn-nhẫn quá, thu ơi?!

Gió thở dài làm cây tàn cỏ uá,

Mây lờ lững khuyến nhủ lá hoa rơi.

Sương lành lạnh làm rừng thu đỏ tím,

Suối thì thầm điệp khúc chạnh ly bôi..

Dầu thu vẫn đẹp trăng ngàn ảo ảnh…

Ta thấm buồn vì đất nước tang thương!

Như ai đó thích trầm tư lịm chết…

Để thoát hình hài vút bạt thinh không.

Mong thấy được quê hương mình khổ lụy

Để trào lòng khoắc-khoải, nhẹ ngùi đau!

Mà trời đất cũng giăng sầu àm-đạm!

Khiến thi-nhân giao cảm nỗi niềm chung.

Bút chiêu mực khơi nguồn thơ nhập cuộc,

U uẩn về thác loạn cả quê hương.

VỌNG TỪNG KHÔNG NGHẸN NGÀO LƠÌ TỔ QUỐC,

RUNG ĐỘNG ĐẤT TRỜI KHỔ NHỤC LÒNG DÂN!

HỒN NƯƠC THƯƠNG ĐAU ĐỒNG BÀO HOẢNG LOẠN!

LÊN RỪNG VƯỢT BIỂN BỎ NƯỚC LIÀ NHÀ!!

HÃY TRIỆT CỘNG-SẢN GIAN THAM HẠI NƯỚC,

CHO NGƯƠÌ DÂN KHAI PHÓNG KIẾP TÙ ĐÀY…

TRỪ GIĂC ĐỎ LÀ THĂNG HOA QUỐC THỂ.

TRIỆT BA KHÔNG ĐỂ NƯỚC VIỆT TRƯỜNG-TỒN…

Thơ nguồn đau, mực vơi đầy suối lệ,

Khóc kiếp trầm luân Biển Thảm Rừng Sầu!!

Quân-Cán-Chính trong lao tù uất-hận!!

Khiến Miền Nam tức-tưởi ngập ưu-phiền!

Đời gọi chúng là “Côn Đồ Độc Ác”

Thơ đề tên chuńg “Áp Đặt Bần Hàn”.

“Hại Dân Nhục Nước nhuộm Cờ Máu Đỏ”,

“Thờ Phụng Tầu Nga Quên Tổ Tiên Nhà”…

SAO BUỒN THẾ, HỠI ĐỈNH CAO TRÍ TUÊ!!??

MÁU LỆ TƠI-BỜI OAI-OÁN LÒNG DÂN !!!

Căn Nguyên Tuyệt Diệu

Có ai hay những ngườì nhiều nước mắt,

Lệ trải buồn từ ngõ hẹp đường hoang.

Rồi ngớ-ngẩn coi đời là qủy ám,

Tiếc tài-năng Tuồi Trẻ khắp Năm châu

Như ánh lưả chập chờn từng đốm nhỏ

Nhấp nhô hoài trong biển lạnh trời khuya!

Vì chia rẽ nên tình người Qủy ám,

Khiến việc đời soạn thảo mãi chưa yên.

“Vì xao lãng nên Qủy cười rúc rích”,

“Lại giận hờn mặc thời thế lênh đênh”.

Nếu quyết đem tâm lực vào Việc Nước!!

Hẳn gìờ đây vui đẹp biết nhường bao?!

Lẽ đó khiến đôi người còn nuối tiếc,

Đã buồn phiền để phận sự phôi pha!

Với Khí Thế Hào Hùng Ngườì Tuổi Trẻ,

Thêm Tài Cao Tri Lớn vốn Thông Minh…

Chung Lý-Tưởng cùng Khung Trời Tổ-quốc,

Lẽ Nào Đâu Lại Ngoảnh Mặt Làm Ngơ?

Xin Bạn Trẻ Hãy Vẻ-Vang Quốc Thể!!

Cứu Quê Hương đang Quoằn-Quoại Điêu Tàn…

Dùng Đoàn Kết làm Căn nguyên Tuyệt Diệu!

Mà Trục Loài Qủy Ac Độc Ngu Hèn.

Để Thoả Nguyện Bình-Sinh Đời Hanh-Phúc,

Cho Non sông Gấm Vóc đẹp Thanh Bình…

Ôi Rúng Động với Niềm Đau Giải Toả!!

Và Vang Vang nghe Điệp-Khúc Kiêu Hùng…

Đài Nghiên Tháp Bút

Ngàn Năm Văn-Vật mộng mơ…

Bốn mùa trăng nước ngẩn-ngơ lòng đời.

Hồ Gươm ngoạn mục một thời,

Liễu xanh rủ bóng mây trời lung linh.

Êm đềm sóng nước bình-minh,

Hoàng hôn tuyệt tác hữu tình Đài-Nghiên

Văn chương nghệ thuật siêu nhiên,

Tháp Bút thấm mực thơ điền trời xanh.

Khen ai minh họa tài danh,

Cầu cong Thê-Húc biến thành mơ trăng.

Ơ hờ Cung Quảng Chị Hằng,

Ngọc-Sơ Đền ấy Vinh Thăng Quốc Thần.

Ngàn xưa huyền-thoai phân-vân,

Dư âm dìu-dặt muôn phần nhớ thương.

Hà-thành Hoa-Lệ Hồ Gươm,

Dạt-dào e ấp như vương-vấn sầu…

Mây Buồn

Hỡi những áng mây buồn như vất-vưởng,

Xin làm bão lụt quét sạch iêu-ma!

Để nhân-gian sống vui trên Trái đất,

Cho Nước Việt ưu-ái đẹp hành-tinh.

Bởi mây giăng sầu núi đồi ảm-đạm

Nên lạc quan tếu mong nhẹ thương đau

Dù lòng Người đã phôi pha Nhiệt-Huyết

Vẫn ẩn-ức buồn hận Tháng Tư Đen …

Rồi bất chợt…nghe Kinh Chùa nhịp mõ,

Chuông Nhà Thờ vang vọng; khiến bâng-khuâng…

Thoáng bài thơ đọng u hoài nuối tiếc;

Mà cảm thấy hòa điệu nỗi niềm-chung…

Là Mạch đời vẫn ẩn tàng Lý-Tưởng,

Để khơi ý gom nguồn nhớ quê-hương.

Nay Đất Nước lan tràn loài qủy dữ…

Hẳn lòng Người Nhiệt-Huyết phải Hồi-Sinh!

Ngậm-ngùi chi, cho hao mòn ý trí?!

Nên góp sức, khích-lệ với Toàn Dân:

Cùng Sức- Mạnh Tài- Năng Thế- Hệ- Trẻ…

Diệt “Ba Không” Độc-Ác Loại Tham-Tàn!

Nhưng ngán-ngẫm nếu…Đời chưa thức tỉnh!

Mắc mưu gian… làm bạn với đười-ươi…

Thì đành Khóc…triền miên đời Viễn Xứ!!

Cúi mặt Cười…với mệnh số oan-khiên!!

Hãy ngắm mây trời như đang vất-vưởng;

Mà không quên Tổ-Quốc, vẫn thương nguồn.

Văn- Hoá-Việt buồn vui cùng Thế Sự,

Khiến hài hòa mầu sắc ý thanh cao.

Phết Nhung Hoa

Hai mươi năm Thiên-An-Môn nhuốm máu,

Việc khủng-khiếp nhớ lại phải kinh tâm.

Khó ai biết tình người hay dã thú,

Thiên-An-Môn rùng-rợn chẳng bao xa…

Chỉ khác nhau thi-hành và câú–kết,

Mà nhân-lọai ít muốn nghĩ sâu-xa.

Thiên-An-Môn khi xưa tràn Máu-lệ,

Việt-Cộng lại qủy-quyệt phết Nhung-Hoa…

Xin đừng ơ-hờ mà thành mắc bẫy,

Bẫy sập rồi hoá kẻ dại người ngây.

Những ai nhớ xin kiên-tâm cành-giác!!

Nếu quên rồi cuñg chớ vội hoan-nghênh.

Sợ mai đây Đời nguyền là ”Lật-lọng”,

“Là bọn nỡm ngớ-ngẩn lũ đươì-ươi”.

Cứ tưởng được ơn cao nơi quỷ dữ,

Nào ai hay mộng ảo đến tàn hơi!

Rồi chịu lỗi trứơc Nhân-Quyền Tiến-Hoá,

Vì ươn hèn làm Tổ-Quốc thêm đau.!

Sự việc còn giăng-giăng ngay trước mắt,

Ai nào dám chấm phá dệt thương đau !!

“Và những ai thấy mà lườì nhăć nhớ,”

“Hẳn sau này ân-hận giết tâm-linh”

Xuân Lẻ Tám “1”

Mây tuyêt́tưng-bừng tưởng đàn Én trắng,

Đón Xuân Lẻ Tám làm đẹp trần gian…

Như Họạ,Nhạc,Thơ khơi nguồn tiết-tấu,

Khiến tâm-linh ẩn-náu ý an lành…

Nay xuân đến với mùa hàn tuyết lạnh,

Vẫn nhớ lời thông-cảm góp lòng nhân.

Vì thời thế nên dòng đời nghiệt-ngã,

Khiến mảnh đời sụp đổ tự triền cao.

Xin gác lại ,những đầy vơi thiện-nguyện!

Biết lời hay làm thoáng nhẹ tâm-tư…

Nhưng sầu ấy từ thượng tầng diệu vợi.

Mà nhân quần Tổ quốc nhuốm hồn đau…

Chẳng thấy ai nhận phần mình giải toả?

Nên đành chờ gặt hái đúng “Gìờ Thiêng”!

Khi đó lo muà đông tuyết lanh gía,

Nhưng khung trời bão tố lại như mơ.

Thế nhé,cùng nhau mừng Xuân Lẻ Tám,

Hẹn ngày về hạnh-phúc với toàn dân.

Bắc Trung Nam vui cờ vàng sọc đỏ,

Cùng Kinh Thượng Trăm Họ đẹp thân thương.

Xuân Lẻ Tám “2”

Mây tuyết lao-xao như ngàn Én trắng,

Đang tung trời nhịp cánh đón mừng xuân

Rừng núi mơ-màng như vừa thức giấc,

Lá chao cành để kết nụ thêm hoa.

Cá tung tăng nơi sông hồ suối mát,

Đang uốn minh ońg ańh đẹp như sao.

Chim thỏ-thẻ cùng hoa ngàn trái chín,

Như hài lòng thỏa ước vơí nàng xuân.

Muà dinh-dươñg muôn loài thêm sức sống,

Như tiềm-tàng khićh-lệ ý nhân-gian.

Tình viễn-xứ xốn-xang nguồn khát vọng,

Nhớ thương Nhà mòn mỏi rạn tâm linh!.

Nên cùng hân-hoan trên Tầu Quốc-Tế;

Cùng lướt sóng thần nhắm hươńg quê hương,

Tầu huy-hoàng đẹp cờ vàng sọc đỏ,

Cập bến Bạch-đằng sóng nước thân thương…

Với Ba Phần gồm miền Kinh xứ Thượng,

Cùng nức lòng sảng-khoái Đại Liên-Hoan.

“Hai Ngàn Lẻ Tám, Mùa Xuân Đại Thắng”,

“Mùa Kỷ-Nguyên Bất-Diệt Khải-Hoàn-Ca”.

Ôi, Tổ-Quốc Vinh-Quang Trang Sử Mơí.

Khiến Dân hanh-phúc Nước Việt trường-tồn!

Chơi Vơi

Thủơ ấy núi đồi xa vùng Băc Việt,

Rừng hân-hoan tiếp rước Bé vào đời.

Tuổi thơ ngây trầm lắng miền sơn cước,

Cùng ngựa Kiến đẹp xinh mứơt lông vàng

Người vật đôi bạn rừng cùng ngớ-ngẩn,

Cùng buồn vui bỡ-ngỡ giữa ngàn xanh.

Khi sợ hãi gặp mưa rừng thác đổ,

Lúc bâng-khuâng nghe gió gọi ân tình.

Ngựa cỏ dại rơm mềm bên suối mát,

Bé cơm lam thịt nướng gốc mai vàng.

Nàng Kiến thích chập trùng vui bốn vó,

Bé trên yên dung-duổi ngắm trời mơ.

Rộn-rã thu không kồng khua lộng gíó,

Trâu bò về đủng đỉnh bước chân hoang.

Lửa bập-bùng khi chiều tàn nắng chết,

Đời vang vang với điệp khúc mơ hồ.

Rồi…Bé phải xa nhà sàn ngựa Kiến,

Quên rừng già lá đỏ báo thu sang.

Để nhập cuộc nơi Kinh-kỳ lộng- lẫy

Và hòa đồng diễm lệ suối rừng mơ…

Trời dìu-dặt với trăm ngàn thách đố,

Ngườì gắng vui trong mệnh số vô thường.

Đang hừng trí tâm linh đầy lý-tưởng,

Lại bàng-hoàng…khổ hận kiếp rong rêu.

Ngựa Kiến hỡi ta thương người lắm lắm!!

Mà dòng đời phiếu bạt mãi chơi-vơi…

 

XUÂN HOÀI NIỆM (2007)

Xuân về dào-dạt nguồn thương suối nhớ,

Áo thiên-thanh cẩm thạch gấm mơ vàng

Hài đỏ tím thêu xanh hồng lońg lánh,

Phố phường vui nhịp bước Trại-hàng-hoa

Hoa ngạt đẹp trên Hồ-Gươm liễu rủ

Trời xanh lơ diễm-aỏ thực mơ màng…

Nơi Văn-Vật hàng Ngàn Năm kiểu cách,

Đang ướm mình nghệ-thuật với thời-gian

Năm Cửa-Ô rộn ràng chung mạch sống,

Khiến Hà-thành giao điệm đẹp nhân-gian

Vui như thế bàng-hoàng trong chốc lát,

Vì chiến-tranh ran nứt thiếu an-khang

Thương Hà-nội điêu tàn năm Bốn sáu,

Khổ dân lành ngớ ngẩn gặp tai-ương

Rồi …” tội lỗi vu-vơ đầy quái-đản”?

Khiến Năm Tư aò-ạt thoát vào Nam !

Miền Nam đẹp phì-nhiêu đời dễ sống,

Nên dựng nhà giúp Nước được thong-dong.

Con cháu lớn cùng nhau làm chiến-sĩ,

Góp công vào thế sự đợi mùa vui.

Đang hạnh-phúc lại tương-tàn phá rối,

Họ reo mừng nhân-loại trắng tay không.

Tài-sản mất phải tìm đường thoát chết,

Kiếp bồng-bềnh tàn-mạt hết Phu-Thê!.

Và Bảy chín đành làm Dân tỵ nạn

Mặc con thuyền định-mệnh lướt trùng đương

Đời nghiệt-ngã vượt biên tìm lẽ sống,

Chẳng Ơ-hờ mà vương bả cuồng-si.

Ơn đất lạ bao-dung ngừơi thất thế…

Lại phong-lưu thịnh đạt tựa quê nhà!

Nhưng xuân viếng mà lòng đau nhức-nhối,

Đủ tiện nghi lại ẩn-ức khôn cùng…

Sao ác thế hỡi mùa xuân tuyết trắng?

Ba mươi năm buốt lạnh muốn tàn hơi!

Day-dứt mãi nỗi niềm người nhớ Nước,

Mất quê-hương phiêu-bạt cả dòng đời.

Dân khốn-khổ đọa đày đời đảo lộn,

Đắng cay về trùm lợp cả không gian.

Khiến nửa phần tâm-linh như đã chết,

Nưả phần còn oań hận Tháng Tư Đen!

Sầu chất-ngất xuân này mong giải tỏa,

Để Tiên-Rồng thỏa nguyện khải-hoàn-ca.

Đại Bàng

Ngửa mặt nhìn trời, cao ước vọng,

Dang đôi cánh đẹp, rộng niềm tin.

Đôi chân xuất chúng, từng vạn dặm,

Góp mặt nhân-gian, đạt ý lòng.

Chiều

Tôi nghe hơi nhẹ thở dài,

Hoàng-hôn xuống thấp…trang-đài ngẩn-ngơ…

Thời-gian hấp-hối dật-dờ…

Khi chiều lịm chết, hoang xơ đất trời.

Tình Thu

Tuổi mộng tình thu, đời diệu vợi…

Nào ngờ vụng dại, hóa ngu ngơ!

Ta nhớ thương, hình hài yểu-điệu;

Em thầm yêu, dáng vẻ anh hùng.

Ta gặp nhau, tình thu ảo-ảnh,

Em nghẹn-ngào…ta những bâng-khuâng…

Em thổn-thức…sầu rơi nối tiếp,

Ta u-hoài…khóc giấc mơ hoa.

Em rúng động…tình thu vỡ nát…

Ta bang-hoàng…nức-nở…chia xa!

Rồi đến nay…cùng nhau gặp lại…

Nhạc quyện buồn, thương cánh thu rơi!

Mất Tượng – Tặng bạn T.N.N.

Hỡi nhà điêu khắc, khắc xương khô!

Khổ công mài dũa xương thành đẹp…

Tạc hình sông núi với con đò,

Lãng-mạn nên yêu hình sông núi…

Thêm tài chạm trổ khúc xương khô!

Nhân-gian nhầm lẫn xương là ngọc,

Lấy cắp đem về cất của kho.

Mốc meo tượng mất hình sông núi,

Trở lại nguyên hài chiếc xương khô!

Kẻ khờ, tưởng mình là thông-thái…

Đau lòng điêu khắc tiếc con đò!

Mòn đời…uổng sức, tàn nhân nghĩa…

Sông núi buồn tênh khách hải hồ.

Còn kẻ nào kia ăn cắp tượng,

Trưởng gỉa làm sang lớn tiếng phô!

Đường trần lạc nẻo…âu đành vậy,

Khuyên nhà điêu khắc hãy làm ngơ!

Tiếng Thu

Đàn thu, ôi quá mênh-mang,

Nghẹn-ngào thu khóc, bẽ-bàng tâm thu…

Dật-dờ trong cõi hoang-vu,

Tim thu ướm máu, hồn thu lịm dần…

Bẻ bai, nức-nở, bâng-khuâng…

Tơi-bời hoa lá, lòng trần bơ-vơ!

Thương đau…bạch lạc chong chờ…

Khóc cho tình cũ, ngẩn-ngơ đường trần.

Chu kỳ tái ngộ cố nhân,

Lạnh-lùng sương gío mang thân lạc-loài.

Ngỡ-ngàng lỡ vận trùng-lai,

Đành thôi một kiếp trang-đài hư không.

Ga Buồn

Ga buồn đi ngủ từ lâu,

Bỗng nghe tiếng hú con tàu nửa khuya.

Buồn vui ga đón tàu về,

Đi rồi ga lạnh tứ bề tàu ơi!

Sân ga xác lá tả-tơi,

Lạnh-lùng ga nép góc trời bơ-vơ…

Tàu vui sương gío hải-hồ,

Buồn thương ga chịu ngẩn-ngơ thańg ngày!

Đón đưa, chờ đợi hao gầy,

Con tàu lãng-tử vơi đầy thế-nhân.

Tưởng như muôn ngã đường trần,

Quanh co ngàn lối phân-vân ga buồn…

Thu

Thu về vài cánh lá bay,

Không gian trầm mặc hao gầy cỏ hoa…

Sương thu dòng lệ nhạt-nhòa,

Dáng thu e-ấp xót-xa đường trần.

Hồn thu khoắc-khoải phân-vân,

Hương thu man-mác chìm dần bâng-khuâng.

Mây thu uể-oải từng không,

Trời thu ảm-đạm dột lòng nhân-gian.

Rừng thu nhuốm sắc hồng…vàng…

Đành thôi thương nhớ bẽ-bàng lá rơi!

Thơ thu sầu dệt thành lời,

Nhạc buồn day-dứt nửa vời không tan!

U hoài thế sự mênh-mang,

Chao ôi, kìa ánh trăng ngàn rụng rơi…

Cảm thu, khóc nước bao người,

Thôi thì, thôi thế đôi lời tiễn thu…

Thanh-Thoát

Tôi yêu trăng nước con thuyền,

Ánh trăng bàng-bạc, ảo-huyền sông mơ.

Xuôi dòng trăng nước lững-lờ,

Con thuyền lãng-mạn ngẩn-ngơ soi mình.

Mây trời sóng nước lung-linh,

Cung đàn e-ấp, hương tình hoang sơ…

Sương khuya thấm lạnh, trăng mờ,

Hồn thơ thanh-thoát ngút bờ không gian…

Dư Âm Tiếng Quốc

Tôi là người Vịêt lưu-vong,

Đêm đêm nge tiếng não lòng quốc ôi!

Dư âm khoắc-khoải đầy vơi,

Dật-dờ, nức-nở chơi-vơi canh tàn!

Ngập-ngừng tiếng quốc mênh-mmang,

Gợi hồn viễn xứ muôn ngàn thương đau…

Mặn môi lệ thấm gối sầu,

Tưởng mình hóa quốc kêu thâu canh dài…

Trăng Liêu Trai

Chao ôi, trăng đẹp liêu trai!

Bút đâu, cho mượn chép bài thơ trăng.

Huy-hoàng cung Quảng chị Hằng,

Thinh không thấm mát đẹp lòng nhân-gian.

Lung-linh trăng nước mơ-màng,

Thuyền ai, đầy ánh trăng ngàn nhớ thương.

Cánh buồm ẩn hiện mờ sương,

Rùng mình, tôi giữa trăng vườn liêu trai!

Mùa Thu Chết

Chớm thu khung cảnh nạm vàng,

Thời-gian ngừng đọng, mơ-màng thế-nhân.

Không gian điểm sắc đường trần,

Xanh, hồng, vàng, tím, non bồng nào đây.

Trập-trùng sông núi ngất-ngây,

Hương thu bát-ngát trời mây ngại-ngùng.

Dáng thu dìu-dặt mông lung,

Hồn thu e-ấp như không giờ tàn…

Thơ thu da-diết mênh-mang,

Nhưng rồi, hoa rụng, cây tàn lá rơi.

Hoàng-hôn ngất lịm chân đồi,

Tình thu xao-xuyến đất trời bơ-vơ…

Tiễn thu nhân thế ngẩn-ngơ,

Khóc mùa thu chết, tan mơ nạm vàng…

Lạc Lõng

Phượng hoàng lạc lõng chiều thu,

Đường bay gấp gấp lòng thu dạt-dào.

Hồn thơ ý nhạc xôn-xao,

Vươn mình sãi cánh, tìm vào rừng hoa.

Đây rồi, lộng-lẫy kiêu sa,

Giữa vùng chim trái trăm hoa rộn-ràng,

Đẹp như thi tập Bàng-Hoàng,

Nhiệm mầu đôi cánh bình an bất ngờ.

Thiết-tha ý nhạc hồn thơ,

Thời gian ưu-aí điểm tô rừng hồng.

Tưng-bừng kỳ ảo thu đông,

Mùa xanh bất tận trong lòng mấy ai.

Ngày xưa vang bóng trang-đài,

Và nay hợp mặt bao người điêu linh.

Mai vàng rực-rỡ thực xinh,

Cùng đem thân thế góp tình quê hương.

Bâng-Khuâng

Gió gọi ngàn thông nắng chiều rơi,

Tơ chùng nắn phím nhạc ly bôi.

Điệp khúc buồn thương tình phiêu-bạt,

Bâng-khuâng tưởng nhớ cánh chim trời…

Hồ Gươm (Hoàn Kiếm)

Ven hồ yểu điệu dáng thân gầy,

Lả-lướt theo chiều mát hây hây.

Từng cành liễu rủ in trên nước,

Lá rụng, thu về, gío mạnh lay!

Thân gầy liễu khóc cùng non nước,

Uất hận Gươm Hồ những đắng cay!

Năm tư…thác loạn dân bỏ chạy,

Đất nước u buồn đau đớn thay!

Ai về đất Bắc, nhờ thăm liễu,

Có đẹp, cây cầu dáng cong cong…?

Ngôi đền ngạo-nghễ, hồn thiên cổ…?

Diễm lệ, mơ-màng, ánh trăng trong…

Bơ Vơ

Chiều nay chim trái thiếu vui,

Thú hoang ngần-ngại tìm nơi an bình.

Suối dâng tràn ngập ân tình,

Thác cao dồn-dập tử sinh bất ngờ.

Núi đồi thương gío ngẩn-ngơ,

Mưa rừng aò-ạt ngút bờ thông reo.

Sơn nữ dừng bước chân đèo,

Băn-khoăn, ngần-ngại nương chiều bơ-vơ…

Bồi-Hồi

Nghe rừng gọi gío vang thông ngàn,

Bồi-hồi, mục tử vọng không gian…

Cánh diều lơ-lững, trời xanh biếc,

Tiếng sáo vi-vu khúc nhạc vàng…

Thoả Lòng

Tiếc thay chinh-chiến tương-tàn,

Xã-hội đảo lộn kinh-hoàng không ngưng!

Khiến cho kẻ biển, người rừng,

Gặp nhau góp sức chung lưng khóc cười…

Cười khóc trong bấy năm trời,

Đến khi hết khóc thôi cười chia hai!

Ta về rừng mộng săn nai,

Người theo biển mặn mò trai bắt còng!

Bởi không học thuộc nằm lòng,

Nồi nào vung nấy, mới mong tròn đời.

Rừng sâu trút lá đầy vơi,

Trái sầu tơi tả đất trời đổi thay.

Thế rồi rừng mộng thành cây,

Hoa vàng trái đỏ tràn đầy xanh tươi.

Buồn thương sự thế đầy vơi,

Thỏa lòng ta vẫn yêu đời mộng mơ.

Tàn Mơ

Theo thuyền viếng bạn thăm nhà,

Khi chiều nhè nhẹ sơn hà xanh lơ.

Thả hồn nương áng chiều mơ,

Lâng lâng phiêu-bạt boang sơ chiều tàn.

Rồi khi nắng chết, chiều tàn,

Xem trăng ngạo-mạn huy-hoàng đó đây.

Bồng-bềnh mặt nước vơi đầy,

Cung đàn thanh-thoát trời mây mơ-màng.

Hồn thơ quyện ánh trăng vàng,

Thương thương, nhớ nhớ, mênh-mang sông buồn…

Giật mình, gà rộn xóm thôn,

Tàn mơ, mây nước ngập hồn trăng sao…

Thời Gian

Đời người với khoảng thời gian,

Giận hờn, ai-oán, lỡ-làng khó vui.

Vừa sáng, đã lại tối rồi,

Bốn mùa thấm hoát, đổi dời thực nhanh.

Khi yêu, lúc ghét, tranh giành,

Đang vui hào hứng, biến thành chiêm bao.

Hy-vọng vừa mới dạt-dào,

Chốc thành tuyệt vọng, xanh xao mỏi-mòn!

Ngậm-Ngùi

Ngập-ngừng ta viếng lầu thơ,

Vần gieo e-ấp, nhạc ngơ-ngẩn buồn…

Chim nào cất tiếng sầu thương?

Nửa khuya khoắc-khoải, chán-chường bên tai!

Giật mình tỉnh giấc mộng dài,

Nhớ vầng trăng bạc, trang-đài thuở nao…

Ngậm-ngùi thương tiếc dạt-dào,

Biển dâu chi mãi, xanh xao đường trần!

Ảo Giác

Vũng nước đường khô gây ảo giác,

Từ mùa nắng hạ cháy không gian.

Mặt nước bồng-bềnh tầm đuổi bắt,

Đường dài heo hút thật mênh-mang.

Đuổi bắt tìm vui theo ảo mộng,

Đường xa bước mỏi vẫn thênh-thang.

Thuở ấy nhạc chiều dâng thanh-thoát,

Hồn thơ ươm nở đã vương mang.

Khoắc-khoải niềm riêng sầu hoài niệm,

Theo nhau mòn-mỏi mãi chưa tan

Nếu biết đời vui là ảo-ảnh,

Thì quên nắng hạ cháy không gian.

Ta Chính Ta

 

Người là ai hởi nàng thơ mảnh-khảnh,

Khối buồn nào dây-dứt mảnh tâm-tư.

Mà độc dược ngày ngày thành rượu ngọt,

Chất cay chua ngụp lặn tháng năm dài!

Khốn-khổ lắm một hình hài ẻo lả,

Đành phai mờ trong mệnh số mênh-mang!

Rồi kết nối đau thương thành áo đẹp,

Lại thì-thầm áo đẹp nhất trần gian…

Kiêu-ngạo thế với hành trang ái-ngại,

Mặc ơ-hờ trong tầm mắt hoang sơ.

Đời yểu-điệu khiến văn thơ lãng-mạn,

Ẩn trong tâm muôn vàn nét kiêu-kỳ!

Đừng kiêu-hãnh, “Rằng đời không biết đến”,

Cứ âm-thầm gậm nhấm ngút trời đau.

Ta, chính ta đứng bên em vắng-lặng,

Ngẫm tình đời mòn-mỏi kiếp giai-nhân!

Người Tình Thu

Xuân, hạ đã tàn; thu vàng mới chớm,

Ta cảm mến thu từ thuở mười hai.

Em lộng-lẫy áo xanh, vàng, đỏ, tím…

Ôi, trang đài điểm lệ dáng kiêu-sa!

Huyền hoặc

Tình lãng-mạn giữa trời mơ huyễn hoặc,

Khiến đồng-tâm ta kết bạn thân thương.

Em bỡ-ngỡ nghe lần đầu ước nguyện,

Ta bàng-hoàng tri ngộ cảnh bồng lai…

Nét Tiên Nương

Tháng năm qua dần, tóc ta điểm bạc,

Em, thu vàng vẫn đẹp nét tiên nương.

Buồn lắm đó khi người thơ ẩn-ưć,

Mãi đèo bồng đuổi bắt khối tình mơ.

Cuộc tình dài

Đời hạnh-phúc muôn ngàn khi gặp gỡ,

Lại u buồn ảm-đạm lúc chia xa.

Thôi nén hận thu sau ta gặp lại,

Để cùng nhau kết nối cuộc tình dài.

Ngàn sau

Ta vẫn âm-thầm cùng em gắn bó,

Để thu vàng người thế đẹp ngàn sau…

Đẹp Như Mơ

Cứ tưởng trời dất dang ngái ngù,

Nào hay nhạn dến báo thu về.

Không gian trầm lắng mây uể-oải,

Diễm ảo vô thường dẹp như mơ.

Gío gọi thu về rừng xào-xạc,

Dầu ghềnh cuối bãi dượm hoang-sơ.

Lơ-lửng từng trời nghiêng cánh nhẹ,

Soi mình dáy nước nhạn bơ-vơ.

Bịn-rịn hồn thu sầu giăng-mắc,

Tương-tư thờ thẫn lá hoa rơi.

Liêu trai bang-bạc trăng quạnh vắng,

Chập-trùng sông núi ngẩn-ngơ thay.

Bến muộn sông phiền chiều nắng nhạt,

Trùng tơ lạc phiếm chạnh ly bôi.

Gợi nhớ thu tàn muà lá chết,

Thương dới viễn xứ dạ khuôn-nguôi.

Tỉnh mơ thu nhiễm dời mơ tỉnh,

Buồn thương hệ lụy tháng năm trôi.

Vụn nát bọt bèo muà nóng “lạnh”,

Trùng dương nhen nhúm bến mù khơi…

Đẹp lắm thu ơi, thêm huyễn-hoặc,

Ngập-ngừng thi cãm ý chơi-vơi.

Người Tình Diẽm Lệ

Tay trong tay giữa trời thu tuyệt diệu,

Mặc tâm tư, man-mác lúc thu về.

Chân cùng bước trên đường mòn sỏi đá,

Thương lá hoa tàn tơi tả lìa cây.

Anh! Gío nhẹ sao rừng run rẩy thế?

Lá hoa tàn mà suối nhạc reo thơ?

Rừng núi thẳm hóa trắng vàng đỏ tím?

Và anh như ngây-ngất giữa trời mơ?

Dừng bước lại em ơi, anh giải thích,

Ta thầm-thì e-ngại sớm tàn phai:

Rừng run rẩy vì tình thu lãng-mạn,

suối nhạc reo…ủ-ấp ngút ân tình.

Vàng đỏ tím là siêu tầng nghệ-thuật,

Anh ngây-ngất vì dáng đẹp tiên-nương.

Thoả lòng chưa, hỡi người tình diễm lệ?

Khóc thu vàng u-uẩn lúc tàn thu.

Mà ngõ hẹp trần-gian đầy ác ý,

Khiến bồng lai thượng giới khó bao dung.

Nên kẻ tỉnh người mơ đành nuối tiếc,

Khối ưu hoài chìm lắng nặng tâm-linh.

Khiến thi nhân mơ trời vàng giát ngọc,

Cuǹg nàng thu ưu-ái lá bay bay.

Nhưng lòng cũng như rừng thu sợ gió,

Mỗi độ về day-dứt lá hoa rơi…

Lệ Hoa

Hà Thành hoa lệ Em ơi!

Ta người miền lạ thương đời lệ hoa…

Ngàn năm văn vật tháp ngà,

Nghiêng nghiêng vành nón thướt tha chiều về!

Tóc Em thả gió lê thê…

Hài xanh dáng ngọc đê-mê đường trần

Khiến tim lỗi nhịp phân-vân…

Nghe lòng thổn-thức muôn phần chao dao!

Phượng hồng áo tím xôn -xao…

Ve ngân điệp khúc đường vào tình ca!

Ngập-ngừng gót nhỏ kiêu-sa…

Phong Em Hoàng-Hậu…Ta là Quân-vương!

Hoa khôi Em đoạt giải trường,

Cho ta e-ngại sầu vương tháng ngày!

Rượu mừng nhân thế mời saỵ…

Còn vòng vương miện chờ ngày đăng quang!

Hồn thơ từ âý mênh-mang,

Yêu nhau quên cả thời gian đợi-chờ.

Tưởng đời chỉ để mà mơ,

Mà thương với nhớ và chờ-đợi nhaụ…

Hồ Gươm liễu rủ đa sầu,

Gần nhau cứ sợ…xa nhau bồi -hồi.

Ghen tuông với cả đất trời,

Hồ Tây trang-nhã riêng nơi chúng mình.

Cổ Ngư thoải dốc hài xinh,

Bâng-khuâng anh khóc tình mình liêu trai.

Thoáng nghe sông núi thở dài,

Từng không bạt cánh chim trời vi-vu.

Em ơi muà lại vào Thu,

Quê-hương nhem nhúm hận thù tại ai?

Anh đi xây-dựng tương-lai,

Hẹn Em gặp lại trên đài vinh-quang!

Thương nhau nức nở canh tàn,

Chia tay thuở âý muôn, ngàn xót xa!

Em còn Mẹ yêú Cha già,

Sớm khuya phụng dưỡng “thiết-tha đợi-chờ”!

Nhớ anh ngày tháng dật-dờ…

Hai năm đằng-đẳng…nào ngờ “hai mươi”!

Mẹ Cha nay đã qua đời,

Bể dâu chìm nổi…thế thời biển dâu…!

Tim Em chết lịm tình sầu…

Hồn Em khắc-khoải khổ đau chan-hoà!

Núí sông lại nổi phong ba,

Thương đau Nam-Bắc mọi nhà đau thương!

Gặp nhau anh bại chiến -trường,

Em tàn gia thế nửa đường trần ai!

Thương Em hương sắc tàn phai…

Hà thành hoa lệ trang-đài còn đâu!

Anh khuyên Em cạn mạch sầu…

Đường tơ nối lại nhịp cầu thủy-chung!

Con thuyền nho nhỏ ngàn trùng,

Êm êm tìm bến tao-phùng tự-do!

Thế là đàn nhập ý thơ,

Mênh-mang biển thẳm ngẩn-ngơ đất trời!

Bồng-bềnh trăng nước mù khơi,

Hương tình mầu-nhiệm quên đi phong ba!

Thương vê dáng ngọc tháp ngà…

Hà thành hoa lệ tình ta thuở nào.

Bất ngờ giông-tố dạt-dào,

Tim anh se thắt đường vào tử sinh!

Bàng-hoàng sóng bể thuyền tình,

Em đâu trời hỡi? anh mình bơ-vơ!!!

Một đời anh đợi…Em chờ…

Đau thương chết ngất bây giờ là đây!

Lệ hoa sao qúa đọa-đầy,

Tình ta tan-tác đắng cay ngập trời!

Biển xanh loang máu Em rồi,

Tử sinh đau đớn tơi-bời lòng anh!!!

Lệ Hoa…Em hỡi thôi đành,

Quàng Em đáy huyệt tim amh là mồ…

Trần-gian thiên-cổ ngẩn ngợ,

Tim anh tuyệt-vọng là mồ thương đaụ…!

Kiếp Trầm Luân

Đời lạc-lõng hành-tinh không lối thoát,

Thì hôm nay hóa “giải truyện thần-kỳ”

Nhưng khoan đã, xin người đừng ngộ nhận…

Khiến thi nhân u-uẩn khóc riêng mình!.

Dù mưa sớm nắng chiều hoa trái đẹp,

Vẩn thương đời ngang trái kiếp trầm luân.

Kêu Thương

Để hồn lạc-lõng tinh cầu,

Khiến tim rịn máu pha mầu thời-gian.

Chim ôi sao quá phũ-phàng…

Cùng ta khoc hận lên ngàn kêu thương!

Đời

Tình đời trắng đẹp như vôi,

Nghĩa đời thâm hậu khóc cười thời cơ.

Nghĩa tình như một nước cờ,

Khiến ta tỉnh mộng ngẩn-ngơ thương đời.

Kiếp Xưa

Kiếp xưa hẳn lắm mộng mơ?

Kiếp này phải chịu hoang sơ chợ đời…

Trần gian vui đẹp bao người,

Mà sao trống vắng ngậm ngùi riêng ta.

Trái Đắng

Thương chim bạt cánh rừng già,

Cây sầu trái đắng sót-xa dáng chiều.

Thương đò lạc bến cô liêu,

Trăng suông sông lạnh điu-hiu đêm tàn…

GẤP GẤP

Thông reo gío gọi mây ngàn,

Nhắn tin gấp gấp Việt-Nam đổi cờ.

Chuyển mình sông núi ngẩn-ngơ,

Lòng người rào-rạt rừng cờ loa vang.

Nửa như nghênh đón vinh-quang,

Nửa như thông-điệp Việt-Nam rạng ngời

Bàng-hoàng xúc-động bồi-hồi…

Tái sinh dân-tộc lòng đời nở hoa

Phóng thanh rúng động sơn-hà,

Cờ vàng sọc đỏ Quốc-Gia mạnh giầu.

HIỀN NHÂN

Đời nhỏ hẹp mang nổi niềm khát-vọng,

Khiến xôn-xao khoắc-khoải mãi u hòai.

Vì ước muốn như trời cao biển rộng,

Mà đành sao thất-baị ý sâu xa!

Hoài bão đó cuả nhân-gian đạị chúng,

Chẳng ươn hèn mơ mộng của riêng ta.

Nhưng buồn lắm tình đời đầy đố kỵ,

Góp sóng ngầm ać hại đến cười khan.

Ôi, tưởng đẹp cũng gom năm tụm bẩy!

Khoe đức tài bằng vạch lá tìm sâu.

Đo cao thấp cùng nhau cười dã-lã,

Nên nhột lòng khi chạm viá hiền nhân.

Hiền nhân vẫn thênh-thang trên đại lộ,

Góp gió mây buồn tưởng nhớ quê-hương.

Thương năm tháng lụi tàn cùng thế sự,

Mặc cho người thêu dệt chuyện man-di.

Thế đó, ngậm-ngùi chăng đờì băng hoại,

Còn vui chi hùng bá chuyện tào-lao!

Đồng Hương

Đồng hương là nghĩa thế nào,

Cùng chung Tổ-quốc đường vào sử sanh.

Tiên Rồng nguồn gốc ngọn ngành,

Nhiều năm lưu-lạc mang danh Viêt Kiều

Năm Châu nghe ngóng sớm chiều,

Tin vui nguoi Việt it nhiều vinh-quang.

Thỏa lòng mãn ý Việt-Nam,

Nếu mà việc xấu tầm xàm tổn thương.

“Khổ lòng ngao-ngán vấn-vương,

Khiến cùng đau sót đồng hương Việt kiều.

Đồng hương là nghĩa thương yêu,

Năm ngàn Văn-Hiến bấy nhiêu ân tình”.

Dân-tộc gắn bó tử sinh.

Khác với chủ ý thiếu tình (Ba Không)

Khuyên nhau con cháu Lạc-Hồng,

Giữ-gìn phong cách vun trồng tương lai …

All material is the intellectual property of the author.

bottom of page